[DPR MINDSET] EP 6: THE NIGHTMARE

[DPR MINDSET] EP 4: THE REGIME

EPISODE 4: THE REGIME

Điều gì tạo nên sức mạnh của DPR (Dream Perfect Regime)? Tại sao họ không tự gọi mình là một “group” hay “collective” mà lại là một “Regime” (Chế độ)?

Trong Episode 4 này, họ sẽ ngồi lại để chia sẻ những giá trị cốt lõi đã đưa DPR trở thành một tập thể sáng tạo nghệ thuật độc lập. Từ những tư duy khác biệt cho đến quy trình làm việc nội bộ đầy đam mê, mang đến một góc nhìn mới cho bạn về cách làm việc nhóm và sáng tạo.

TINH THẦN CỦA MỘT CHẾ ĐỘ (REGIME)

Scott: (lược dịch) Scott giải thích rằng chưa có một tập thể nào tự gọi mình là “Regime” – chế độ cả. Từ đó có một sức nặng nhất định và team đã áp dụng điều đó vào nghệ thuật.

Giống như 1 cấu trúc gia đình, bạn có anh em và mội người hiểu nhau từng chân tơ kẽ tóc (những thất bại, những niềm vui, nỗi buồn…) Dù nhiều năm trôi qua, anh em vẫn mãi là anh em.

Họ có thể cãi nhau rồi trò chuyện. Đó chính xác là DPR. Mỗi người trong team và Scott có được sự cân bằng giữa họ và mỗi người có góc nhìn riêng.

DPR IAN: Với cá nhân tôi, tôi không phải là người giỏi giao tiếp. Tôi thường ở trong thế giới riêng của mình.

Tôi thích đắm mình vào việc sáng tạo hầu như mọi lúc. Đôi khi tôi bị ám ảnh bởi nó đến mức không ra khỏi nhà suốt nhiều tuần liền.

Scott: (lược dịch). IAN chẳng bao giờ chịu ra ngoài. Đôi lúc họ khó liên lạc được với IAN

DPR IAN: Chuyện này buồn cười vì góc nhìn của Dabin về bố mình là kiểu tâm hồn tự do, thẳng thắn, chẳng màng thế sự.

Còn mẹ cậu ấy lại kiểu: “Đây là lý do con nên lo lắng về việc này việc kia.”

Và điều này đóng vai trò rất lớn trong đội ngũ, vì cậu ấy luôn nhắc đến việc bố mình giống như cách tôi được nuôi dạy, còn mẹ cậu ấy thì giống như cách Scott được nuôi dạy.

DPR LIVE: Ít nhất là cách bà ấy tương tác với tôi. Đó là lý do tại sao tôi lại cân bằng như vậy. Tôi cảm thấy mình cần phải cân bằng giữa hai nguồn năng lượng đó.

DPR IAN: Và cậu ấy có cả hai khía cạnh

DPR LIVE: Chuyện này hơi lạ. Tôi có một cuốn sổ tay nơi tôi ghi chép lại điểm mạnh của mọi người, không muốn gọi đó là điểm yếu nhưng tôi thấy được những chỗ cần cải thiện.

Và trong thời gian riêng của mình, tôi ghi chú lại những điều này để có thể giúp tạo sức ảnh hưởng, kết nối mọi người lại với nhau để cộng tác.

Tôi yêu sự cộng hưởng. Tôi yêu cảm giác khi mọi người đến với nhau và kết hợp những điểm mạnh của họ để vẽ nên một bức tranh đẹp. Tại sao lại không chứ?

Tại sao lại cứ phán xét điểm yếu của người khác và bận rộn làm việc đó đến mức chẳng bao giờ hợp tác được với nhau? Chúng ta ai cũng có điểm mạnh và điểm yếu.

Nhưng hãy gạt điểm yếu sang một bên. Tập hợp điểm mạnh của chúng ta lại và làm nên chuyện thôi. Tôi luôn là kiểu người như thế, tôi là một fan cứng của việc cộng tác vì một tầm nhìn chung.

TẦM NHÌN – SỰ KHÁC BIỆT CỦA MỘT TẬP THỂ ĐỘC LẬP
Sự khác biệt giữa “Thuê ngoài” và “Nội bộ”

Scott: Chúng tôi có mọi thứ tích hợp vào một đội ngũ: từ styling, thời trang, hình ảnh, sản xuất, cho đến định hướng thương hiệu sáng tạo. Rất nhiều hãng đĩa không thể nói rằng họ làm được như thế.

Phần lớn ngành công nghiệp giải trí là outsource, kiểu như xoay vòng nhanh chóng. Bạn có được những gì mình cần.

Tôi đã gặp rất nhiều đội ngũ quay phim, tôi biết nhiều nhà sản xuất, stylist, dân thời trang, đó là công việc của tôi mà. Tôi biết họ làm việc thế nào.

Chúng tôi đã thử làm việc với những người đó và thấy nó rất kém hiệu quả. Bạn có một nghệ sĩ, họ có một đội ngũ đằng sau gồm quản lý, stylist, trợ lý.

Cấu trúc điển hình của một nghệ sĩ thường là vậy. Và việc họ làm là tạo ra concept rồi thuê tất cả những người bên ngoài này về để giúp xây dựng dự án.

Mọi thứ đều là đi mượn, đi thuê, bạn lấy những công cụ cần thiết, nhào nặn các nguyên liệu rồi tung sản phẩm ra.

Đó là bản chất chung của ngành giải trí, không chỉ ở Hàn Quốc mà là trên toàn thế giới.

Họ có những cách mang tính cấu trúc để đi từ điểm A đến điểm B. Còn với chúng tôi, nó luôn chỉ là A (tất cả là một).

Chúng tôi là một tập thể gồm những người vốn đã nắm giữ những tài năng này.

Với chúng tôi, ngay từ ngày đầu tiên, mọi người trong đội đều đóng vai trò thiết yếu và mỗi người có một mục đích khác nhau, nhưng đó là vẻ đẹp của việc tại sao chúng tôi là một đội và tại sao chúng tôi phải gắn kết.

Đúng vậy, và chúng tôi đang nỗ lực phát triển. Nếu chúng tôi không biết làm gì đó, chúng tôi sẽ tìm cách học.

Chúng tôi có những công cụ cốt lõi nhất. Cấu trúc chung của chúng tôi là, có một chủ lực cho bất kỳ loại hoạt động giải trí nào.

Ví dụ, về thời trang, chúng tôi có một người lo liệu tất cả, từ định hình phong cách, may quần áo đến thiết kế. Đó là người chuyên trách duy nhất của chúng tôi cho mảng đó.

Và nếu có bất cứ điều gì anh ấy cần học hoặc cần giúp đỡ, chúng tôi tin tưởng anh ấy sẽ tìm ra những nguyên liệu cần thiết. Đó là người mà chúng tôi tin cậy nhất.

Đây không phải là một giao dịch kiểu: “Này, tôi trả ông một khoản tiền đảm bảo, ông cho tôi 3 bộ đồ nhé.”

Stylist của chúng tôi, nếu không có đồ sẵn, anh ấy sẽ tự tay làm ra. Điều đó là vô giá. Không có giá trị tiền bạc nào đong đếm được.

Nó xuất phát từ sự sẵn lòng thuần túy và niềm đam mê. Tôi dám cá là cậu ấy sẽ bỏ ra nhiều giờ công, sự tập trung và tâm huyết hơn cả những stylist giỏi nhất trong giới ở Hàn Quốc.

Trong các buổi họp nhóm, đây là cách chúng tôi phổ biến cho mọi người:

“Ok, dự án tiếp theo của IAN là thế này, đây là thông tin chi tiết, đây sẽ là âm nhạc. Đây là định hướng mà IAN muốn. Phần hình ảnh sẽ giống như bản thiết kế này.”

Bây giờ, chúng ta sẽ làm điều đó như thế nào ở khâu tạo mẫu? Khâu định hướng thương hiệu thì sao? Đó là những cuộc thảo luận mà tất cả chúng tôi cùng tham gia với tư cách là một nhóm.

Ở các công ty khác, khi bạn chuẩn bị ra mắt một MV, bạn cần quay phim cho bài hát đó. Bạn sẽ gặp một đội ngũ thuê ngoài hoặc bên thứ ba.

Họ hoàn toàn không biết gì về bạn cả. Họ bước vào, và bạn cố gắng truyền đạt (brief) cho họ tốt nhất có thể.

Nhưng buổi truyền đạt đó thường chỉ kéo dài một tuần, trong khi chúng tôi mất tới 6 tháng để chuẩn bị cho một dự án.

Tôi đã biết IAN đang hát cái gì ngay từ khi dự án mới bắt đầu nhen nhóm. Đó là lý do tại sao tôi có lợi thế cực lớn, tôi có thời gian để đào sâu hơn.

“Đây là những gì tôi muốn làm với đĩa CD và poster của cậu. Đây là ý tưởng cho ảnh bìa album, cậu thấy sao?”

Việc tích hợp mọi thứ vào một đội ngũ giúp tôi sẵn sàng dốc hết sức mình vì mục tiêu cuối cùng là tạo ra những thứ “ngầu” nhất có thể cho anh em.

Điều đó giúp ích cho tôi, nhưng cuối cùng nó giúp ích cho cả toàn đội.

Cơ duyên giữa những người cộng sự

DPR IAN:  Bạn chẳng thể biết mình sẽ tìm thấy những cộng sự này ở đâu đâu. Tôi lấy một ví dụ đơn giản: chúng tôi có một người tên là Chungmo trong đội.

Cậu ấy giúp Scott về mảng kinh doanh, gần như là một trợ lý, thư ký kiêm cố vấn. Cậu ấy đã ở bên chúng tôi từ những ngày đầu.

Nhưng buồn cười là tôi biết Chungmo còn trước cả khi gặp Live.

Chuyện này là từ 11 năm trước. Tôi gặp Chungmo như thế nào ư? Nếu các bạn còn nhớ, tôi hay đến quán cà phê Monkey, đó là một tiệm net (PC room).

Cậu ấy là nhân viên ở đó. Đó là cách tôi gặp anh bạn này.

Và vấn đề là vì tôi là người rất cởi mở, hồi đó tôi chẳng có bạn bè gì nên cứ thấy ai có vẻ hợp gu là tôi nhào tới bắt chuyện thôi.

Tôi tiến đến chỗ cậu ấy và bắt đầu nói chuyện vì tôi chẳng có ai khác để tâm sự cả. Cậu ấy đã rất sửng sốt vì trong văn hóa Hàn Quốc, người ta không thường làm thế.

Mọi người chỉ đến, làm việc của mình rồi về.

Tôi nghĩ lúc đó mình quá cô đơn nên phải bắt chuyện với mấy anh chàng sau quầy thu ngân.

Tôi nhớ có một hôm, khoảng 1-2 giờ sáng gì đó, tự nhiên có ai đó đặt một ly đá bào cam lớn xuống trước mặt mình.

Tôi ngước lên và cảm thấy… ồ, nó giống như một câu chuyện hẹn hò vậy.

Tôi thực sự xúc động vì kiểu: “Wow, anh bạn này quan tâm đến mình, cậu ấy làm đá bào cho mình kìa.” Tôi chưa bao giờ nhận được sự phục vụ tận tình như thế.

Thế là ngay lập tức tôi hỏi: “Cậu có muốn đi chơi không?” Nghe như một cảnh trong phim Step Brothers ấy, nhưng tất cả đều là sự thật.

Ngay sau đó chúng tôi bắt đầu đi chơi với nhau. Sau khi hết ca làm, cậu ấy sẽ đến ngồi cạnh tôi hoặc chơi game cùng, và đó là cách tôi hiểu về Chungmo.

Đó là điều tôi muốn nói: bạn không biết điều gì sẽ xảy ra đâu. Tôi cũng chẳng hề hay biết. Và giờ cậu ấy giống như cánh tay phải của Scott vậy.

Scott: Cậu ấy đúng là cánh tay phải của tôi.

DPR IAN: Cậu ấy thực sự giỏi việc mình làm. Ai mà biết được chứ? Tôi từng chẳng có ý niệm gì về việc cậu ấy lại có tiềm năng như vậy.

Giao tiếp là chìa khóa

Scott: (lược dịch): Khuyên bạn hãy gặp gỡ nhiều người, nhiều tính cách để biết ai phù hợp với mình. Qua thời gian, người thực tâm sẽ ở lại.

Giao tiếp là phần vô cùng quan trọng khi làm việc cùng nhau, trong mọi ngành nghề.

Dù bạn có thể rất tự tin vào bản thân vì xem nhiều phỏng vấn, phim tài liệu, sách… nhưng vẫn chẳng là gì khi trò chuyện và làm việc cùng mọi người.

Đó là cách bạn nhận ra mình là ai trong 1 nhóm và bạn có thể thấu hiểu bản thân qua việc trò chuyện. Từ đó thực sự học hỏi được nhiều nhất về chính mình.

Khuyên bạn đừng bao giờ ngừng giao tiếp, dù là bất cứ điều gì, tiếp nhận góc nhìn từ người khác là vô cùng quan trọng.

Bởi vì khoảnh khắc bạn đóng sầm cánh cửa lại, nhốt mình trong phòng và nghĩ rằng mình giỏi hơn người khác, mình biết nhiều hơn hoặc mình không cần nghe ai cả… đó chính là lúc cái tôi sẽ làm bạn vấp ngã.

Có nhiều thứ bạn không biết và sẽ không bao giờ trải nghiệm một mình. Hãy học cách chia sẻ với người khác

Lên đầu trang