EPISODE 1: THE MAKING OF MITO, MOODSWINGS IN THIS ORDER
Từ những ngày còn nhỏ sống tại Úc, trải qua những cú sốc trong ngành công nghiệp Kpop, cho đến khi thành công với tư cách đạo diễn hình ảnh ở tuổi 25, hành trình của Christian Yu chưa bao giờ trải đầy hoa hồng.
Đằng sau ánh hào quang của DPR là những cuộc chiến nội tâm dữ dội với căn bệnh tâm lý, nơi nhân vật MITO ra đời. Hãy cùng bước vào episode tự thuật của DPR IAN để thấy rằng: “Sự đích thực chính là sức mạnh lớn nhất của người nghệ sĩ.”
Tôi chọn một cái tên khác nhau cho mỗi giai đoạn khác nhau của cuộc đời mình. Nó thực sự bắt nguồn từ tình yêu của tôi đối với việc tạo ra những phong thái, nhân vật và bản sắc mới. Tôi cực kỳ đam mê việc đó.
Tôi là DPR IAN, tôi là một nghệ sĩ cũng như giám đốc hình ảnh tại DPR.
Tất cả chúng ta đều trải qua những giai đoạn khác nhau trong cuộc đời, bạn biết mà? Trong những giai đoạn đó, bạn tiến hóa thành một nhân vật nhất định mà trước đây bạn không hề như thế.
Tất cả những gì tôi đang làm chỉ là đặt một cái tên cho nhân vật đó, cho chuỗi hành trình này hay giai đoạn này của cuộc đời tôi.
Tôi không nghĩ hồi nhỏ tôi có làm vậy. Tôi sinh ra ở Sydney nhưng đã chuyển đến Wollongong khi gần học xong tiểu học.
Ở Sydney thì cộng đồng người Á Đông đông đúc và thân thiện hơn một chút.
Nhưng khi tôi đến Wollongong, tôi nhớ ngày đầu tiên bước vào trường, vì tôi học trường nghệ thuật biểu diễn nên mọi người ở đó không phải là người da trắng thì cũng là người Trung Đông, gần như chẳng có người châu Á nào cả.
Thành thật thì tôi cũng không suy nghĩ quá nhiều về việc đó. Tôi nghĩ mình đủ may mắn để không phải nhận những tác động tiêu cực từ cách họ nhìn nhận mình.
Ngược lại, tôi nhớ có rất nhiều người đã tiến lại gần tôi, và hệ quy chiếu duy nhất của họ về một người châu Á là Lý Tiểu Long hay Thành Long.
Giống như họ chỉ biết qua phim ảnh và nghĩ rằng tôi có họ hàng trực hệ với Lý Tiểu Long hay Thành Long vậy. Mà thôi thì cũng hợp lý, lúc đó tôi cũng đang để kiểu tóc đó mà.
Họ thực sự tin rằng tôi là em họ của Lý Tiểu Long. Và phần lớn thời gian, tôi cũng diễn theo luôn. Tôi hùa theo họ, nhưng cái dở là lúc đó tôi chẳng biết gì về võ thuật cả, nên vì chuyện đó mà tôi đã phải đi học võ.
Thế là tôi tập thật. Tôi về nhà, thỉnh thoảng mẹ tôi xuống tầng một và thấy tôi đang múa gậy vù vù. Mẹ hỏi: “Con đang làm cái gì thế?”, và tôi kiểu: “Mẹ ơi, mẹ sẽ hiểu thôi, tầm này nó là chuyện sống còn rồi.”
Bất ngờ là tôi lại rất có năng khiếu, tôi dùng gậy và kiếm rất giỏi. Cứ cho là do bị ép buộc hay không đi, thì tôi vẫn làm khá giỏi.
Khi quay lại trường và biểu diễn cho đám bạn xem, tôi nghĩ khi thấy cảnh đó, họ đã hoàn toàn bị thuyết phục. Đó là lần đầu tiên để tôi thu phục được lòng người.
Niềm đam mê với Nghệ thuật và Rock
Tôi nhớ khi còn nhỏ hơn nữa, tôi đi xem một vở nhạc kịch. Tôi nghĩ đó là vở Cats, lần đầu tiên tôi được xem lúc khoảng 7 tuổi.
Cảm giác lúc đó thật choáng ngợp đối với một đứa trẻ 7 tuổi khi nhìn thấy những người hóa trang thành mèo, hành động như mèo và biểu diễn trên sân khấu.
Nó mang tính sân khấu hóa, hòa quyện với âm nhạc vang dội. Nó mang lại cho tôi một luồng cảm xúc mãnh liệt mà tôi không thể giải thích được.
Tôi nghĩ ở độ tuổi đó, tất cả những gì tôi biết là mình muốn làm ra một thứ gì đó có thể mang lại cảm giác tương tự cho người khác.
Nói cách khác, tôi muốn tác động đến cuộc sống của ai đó thông qua nghệ thuật, thông qua sự biểu đạt.
Vào thời điểm đó, có một làn sóng văn hóa cực lớn về dòng nhạc Metal như Hardcore Metal hay Hardcore Rock . Và nó đã trở thành cuộc sống của tôi.
Tôi hoàn toàn bị hút vào đó. Tôi chỉ là một đứa trẻ “hardcore” suốt ngày nghe những thứ âm nhạc giận dữ.
Thực ra tôi không hề giận dữ đâu, âm nhạc đó thực sự giúp tôi giải tỏa căng thẳng vào lúc ấy, nhưng tôi đoán đó là bước chân đầu tiên của mình vào thế giới âm nhạc.
Nếu bạn đi xem một buổi diễn Hardcore, bạn sẽ thấy rất nhiều người lướt trên đám đông (crowd surfing).
Mọi người cứ thế nhảy lên sân khấu rồi lại lao mình xuống. Và điều đặc biệt là không có bảo vệ hay gì cả.
Thậm chí ca sĩ chính hay ban nhạc còn hưởng ứng việc đó. Nó giống như một nét văn hóa vậy.
Thế là sau khi thấy khoảng 20-30 người làm thế, tôi tự nhủ: “Tại sao không nhỉ?”. Bạn biết đấy, đời người chỉ sống một lần, nên tôi đã nhảy lên sân khấu.
Tôi nhớ mình đã nhìn thẳng vào mắt ca sĩ chính, rồi sau đó tôi nhảy xuống.
Ban đầu thì thực sự khá đáng sợ vì bạn không biết liệu mọi người có đỡ mình không, nhưng thực tế họ lại rất hỗ trợ.
Có người sẽ bị choáng, có người sẽ ngã xuống, nhưng một khi có ai đó bị đau hay ngã, mọi người đều rất tôn trọng và giúp đỡ lẫn nhau.
Họ dừng lại và kéo nhau đứng dậy. Tôi nghĩ đó chính là điều thực sự lôi cuốn tôi vào cái văn hóa đó (Metal/Rock).
Dù nhìn bên ngoài ai cũng như đang đấm đá nhau, giận dữ này nọ, nhưng sâu bên trong họ thực sự quan tâm đến nhau. Đó thành thật là một trong những trải nghiệm tuyệt vời nhất đời tôi.
Nói thật, nếu hồi đó tôi vẫn ở lại Úc, có lẽ tôi đã kết thúc ở một ban nhạc Hardcore Metal nào đó và dấn thân thật sâu vào thế giới ấy rồi.
Từ Hardcore kid đến cú sốc khi bước chân vào ngành công nghiệp Kpop
Mẹ tôi thì muốn tôi trở thành nha sĩ, nhưng tôi cảm giác tay mình không sinh ra để làm nghề đó. Tôi cứ sợ mình sẽ lỡ tay lấy luôn cả tế bào răng của người ta ra mất.
Tôi đã sớm biết mình muốn làm gì với cuộc đời mình rồi, và đó chắc chắn không phải là việc đi học đại học để lấy một tấm bằng hay chứng chỉ nào đó.
Tôi luôn muốn đến Hàn Quốc để bắt đầu một thứ gì đó thực sự lớn lao, dù lúc ấy tôi cũng chẳng biết thứ lớn lao đó cụ thể là cái gì.
Lúc đó chỉ là một cậu nhóc với đầy đam mê và tham vọng. Nhiêu đó là quá đủ để tôi tự nhủ: “Ừ, mình không cần học nữa đâu”.
Tôi nhớ khoảnh khắc bước xuống máy bay và nghĩ: “Wow, ai cũng là người Hàn Quốc cả”. Lúc đó tôi chưa biết một chữ tiếng Hàn bẻ đôi.
Mọi chuyện khá khó khăn vì ai cũng mặc định tôi phải biết tiếng Hàn, vì nhìn mặt tôi thuần Hàn mà.
Buổi audition định mệnh
Trong những tháng đầu ở Hàn, có lần tôi ra ngoài lúc 3 giờ sáng vì đói bụng. Thế rồi tôi bị chặn lại bởi một người đàn ông mặc suit thắt cà vạt đỏ.
Không hiểu sao ông ấy lại thắt cà vạt đỏ, nhưng chi tiết đó làm tôi nhớ mãi. Ông ấy tiến lại hỏi tôi bao nhiêu tuổi, làm nghề gì.
Tôi cứ tưởng đây là một kiểu lừa đảo kinh doanh gì đó. Ông ấy đưa cho tôi một tấm danh thiếp và hỏi tôi có đến được không. Trên thẻ ghi chữ: Yedang.
Ngày hôm sau, tôi tìm đến địa chỉ đó. Khi đến nơi, tôi thấy một hàng dài khoảng 30 người đang đứng đợi.
Người thì hát, người thì nhảy, người thì đang tập tành gì đó. Hóa ra đó là một buổi audition.
Còn tôi? Tôi vác nguyên đôi dép lê và quần đùi đến. Rõ ràng là tôi chẳng chuẩn bị gì cả về thể chất lẫn tinh thần. Tôi định quay xe đi về.
Nhưng đúng lúc đó, cái ông gặp tôi hôm qua bước tới và bảo: “Ồ, cậu đến đúng giờ đấy”.
Tôi thú thật là mình chẳng chuẩn bị gì. Vì lúc đó tôi có tập B-boying nên họ gọi người thi trước đó lại để mượn nhạc. Họ bảo: “Cậu cứ nhảy freestyle trên nền nhạc này đi”.
Tôi tặc lưỡi: “Ok, làm luôn”.
Lúc đó họ bật một bài mà tôi chẳng biết là bài gì, sau này mới biết đó là bài Champion của PSY.
Nó là một bài hát khá hài hước nhưng mặt tôi lúc đó lại cực kỳ nghiêm trọng để nhảy B-boy. Tôi xoay người, thực hiện các động tác kỹ thuật trên sàn một cách rất căng.
Trong đầu tôi lúc đó kiểu: “Thôi xong rồi, mình tiêu đời rồi. Chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra và tại sao mọi người lại cười nữa”.
Tôi đi ra ngoài với cái đầu cúi thấp. Thế mà ngay sau đó, tôi nhận được tin nhắn hỏi xem ngày mai có quay lại được không.
Và thế là, ngay ngày hôm sau, tôi chính thức trở thành thực tập sinh. Mọi thứ bắt đầu như một cơn lốc.
Góc khuất nghiệt ngã của lò luyện Idol
Họ biến quá trình thực tập thành một chương trình sinh tồn thực thụ.
Mỗi tuần, chúng tôi phải tự chuẩn bị tiết mục, dù là cover hay gì đi nữa, và biểu diễn vào cuối tuần trước mặt tất cả mọi người: từ CEO, Sil-jang (Trưởng phòng) cho đến các quản lý.
Họ sẽ đánh giá và loại người ngay sau đó. Áp lực cực kỳ khủng khiếp ngay từ lúc bắt đầu.
Công ty muốn tôi làm nhóm trưởng (Leader). Vị trí đó đi kèm với trách nhiệm nặng nề vì bạn không chỉ quản lý nhóm mà còn phải là người phát ngôn chính.
Bạn phải nói trên các chương trình talkshow, vì thế tiếng Hàn phải thật chuẩn.
Đó chính là cách cưỡng bách nhất để tôi học tiếng Hàn. Tôi học lỏm từ ba người khác trong nhóm, mà mỗi người lại nói một giọng địa phương khác nhau.
Cộng thêm cái giọng Úc của mình nữa, kết quả là sau này tiếng Hàn của tôi nghe y hệt giọng người… Bắc Triều Tiên. Mọi người ai cũng hoang mang khi nghe tôi nói.
Kể từ ngày làm thực tập sinh, bạn buộc phải coi nhau như gia đình dù muốn hay không. Bạn muốn biết thế nào là “cường độ cao” không?
Tôi bị ném vào một thế giới mà tất cả đám con trai phải chia sẻ mọi thứ: chung giường, chung nhà vệ sinh, chung quần áo… mọi thứ luôn. Nghĩ lại vẫn thấy thật kinh khủng.
Chúng tôi bị cấm không được nhìn vào mắt các nhóm nhạc hay thần tượng khác. Không được phép giao tiếp vì suy cho cùng, họ là đối thủ cạnh tranh. Họ tẩy não chúng tôi đến mức phải coi tất cả mọi người là kẻ thù.
Chúng tôi không được phép ngủ trên xe, không được ngồi trong phòng chờ để giữ được sự tập trung cao độ.
Nếu vi phạm, chúng tôi phải quỳ gối ngay ngoài hành lang nơi mà ai đi qua đi lại cũng thấy.
Đó là một trong những cảm giác nhục nhã nhất mà tôi từng trải qua. Và vì không muốn phải chịu cảm giác đó nữa, tôi đã chọn cách phục tùng.
Đã có lúc các thành viên bị đánh. Tôi về nhà và thấy họ nằm bệt dưới sàn. Chúng tôi bị cấm không được kể những điều này với bố mẹ.
Tôi nhớ rõ một gã quản lý đã kéo tôi ra riêng và nói: “Cậu cứ việc kể với bố mẹ nếu muốn, nhưng hãy cân nhắc xem đó có phải lựa chọn khôn ngoan không”.
Có quá nhiều khoảnh khắc như thế, nơi bạn phải kìm nén bản thân hoàn toàn, phải che giấu mọi cảm xúc.
Tôi đã phải trưng ra một bộ mặt giả tạo để đối phó. Nhưng sâu bên trong, tôi biết mình phải làm một cái gì đó khác với cuộc đời mình.
Tôi biết mình cần một kế hoạch dự phòng, nếu không tôi sẽ không bao giờ thoát ra khỏi cái vòng xoáy này được.
Từ Idol Kpop trở thành đạo diễn toàn năng
Khi nhóm nhạc của tôi tạm dừng hoạt động, tôi biết rằng mình phải có một kế hoạch dự phòng.
Điều tôi nhận được sau thời gian làm idol là tôi có nhiều mối quan hệ thân thiết với mọi người trong ngành sản xuất.
Khi tôi bắt đầu quay phim, không có một hình mẫu nào để tôi học theo cả. Ở Hàn, nếu bạn muốn trở thành đạo diễn, bạn phải có 5 năm là runner, 10 năm là trợ lý đạo diễn, sau đó, bạn mới có thể trở thành đạo diễn.
Vì thế nên khoảng cách tuổi tác trong ngành này cực lớn. Hầu hết đạo diễn đều có tuổi nghề 20, 30 năm và họ ít nhất cũng hơn 40 tuổi.
Bạn sẽ không thể nào có một dự án đầu tiên cho đến khi bạn khoảng 35, 36 tuổi.
Đó là chuẩn mực vào thời điểm đó ở Hàn Quốc. Điên thật chứ, lúc đó tôi chỉ nghĩ là “Cứ cầm máy quay lên, quay phim là có thể trở thành đạo diễn”.
Nhưng hệ thống phân cấp này thực sự chiếm một vị trí quan trọng trong nền văn hoá Châu Á.
Tôi chưa thấy một ai trẻ tuổi với sự phấn đấu có thể làm production & tự quản lý công việc ở thời điểm đó. Ý tưởng về khởi nghiệp lúc đó của tôi rất mờ nhạt.
Tôi thực sự rất muốn tìm kiếm những người cùng lứa tuổi, yêu thích làm phim vì tôi muốn biến điều đó thành sự thật, nhưng chẳng tìm được ai cả.
Khi tôi giới thiệu mình là đạo diễn, có rất nhiều người trong ngành coi thường tôi cho đến khi tôi nhận được dự án đầu tiên – MV của Bobby. Lúc đó tôi 25 tuổi.
Đó là lần đầu làm dự án với budget lớn, vì các dự án tôi làm trước đó nhiều nhất là khoảng 10 – 15 nghìn đô (một số tiền ít ỏi). Còn ở dự án này, có thể tiêu tốn đến 100 ~ 200 nghìn đô.
Và lúc này thì tôi cần 1 team từ DOP, gaffer, runner… Tôi cần cả 1 team nhưng lại chẳng có ai cả.
Vì thế, tôi đã đến gặp người đạo diễn đã từng quay MV cho nhóm nhạc của tôi ngày trước. Và hỏi rằng mình có thể tìm được họ ở đâu?
Tôi không muốn thất bại, có rất nhiều người coi thường tôi, không tin tôi làm được dự án này. Và người đạo diễn kia nói anh ấy sẽ giúp tôi. Nhưng đổi lại là tôi phải làm 1 video tương ứng với 1 contact mà anh ấy cho.
Tôi đã làm khoảng 6-7 cái video đó, nhưng tệ 1 điều là có 1 vài người không muốn làm việc cùng tôi. Cuối cùng thì tôi cũng tập hợp được 1 team, họ lớn tuổi hơn tôi nhưng cũng là lần đầu làm camera assistant, gaffer, art assistant…
Chúng tôi đều là lần đầu làm dự án lớn như thế. Tôi nhớ mình đã mất khoảng 2 tháng dành toàn bộ sức lực vào dự án này.
Tôi muốn làm một điều thật khác thường. Tôi muốn đặt idol dưới ánh đèn spotlight nơi mà mọi người chưa từng thấy.
Có một chút hoang dã, mãnh liệt & bị vấy bẩn. Không theo tiêu chuẩn về vẻ đẹp sạch sẽ trước đó. Tôi muốn thoát khỏi điều đó, mang đến cho Bobby một vẻ bụi bặm với tư cách là nghệ sỹ Bobby.
Điều đó mang tính thử nghiệm rất cao vì rất nhiều production house ở thời điểm đó chưa bao giờ làm vậy vì họ muốn đi theo hướng an toàn, chỉ cần có sản phẩm là được, miễn là trông anh ấy đẹp trai.
Đó là tư duy của rất nhiều đạo diễn Hàn Quốc, nhưng tôi muốn thử thách bản thân một chút.
Ở thời điểm đó, Mino và Bobby có những bài hát cần có MV. Nó giống như 1 cuộc chiến vì có rất nhiều công ty nghĩ rằng họ có thể làm MV solo của Bobby, nhưng họ không thể.
Thế là họ tỏ ra khinh thường chúng tôi.
Kể cả lúc on set, tôi bước vào và lúc đó có khoảng 50 staff lớn tuổi đều hỏi nhau rằng ai là đạo diễn. Và khi họ biết tôi mới 25, họ không coi đó là chuyện nghiêm túc.
Sau cảnh quay đầu tiên, tôi nhớ mình đã hình dung nó nhiều đến mức biết chắc là nó sẽ thành công.
Nó diễn ra trong 1 căn phòng tối, khi tiếng nhạc vang lên cũng là lúc đèn bật sáng, đột nhiên có những tia sáng mạnh, hỗn loạn, đẹp đẽ khiến mọi người quay cuồng.
Và tôi nhớ lần đầu quay cảnh đó, khi tôi bảo máy quay sẵn sàng và hô action, mọi người đều ngạc nhiên.
Tôi thực sự nhẹ nhõm vì có thể thành công ở cảnh này. Tôi nghĩ là YG khá thích và dần tin tưởng tôi hơn.
Sau đó thì người quản lý của YG đã đến gặp tôi và nói tôi có thể làm MV cho Mino, Taeyang.
Lúc đó tôi nghĩ toàn bộ ý tưởng về DPR là cho những người chỉ coi tôi là idol xuất hiện trên chương trình âm nhạc & đài phát thanh rằng tôi làm được.
Tôi nghĩ DPR là một mô hình hoàn toàn mới, một hình mẫu để cho mọi người thấy rằng bạn vẫn có thể thành công khi sống thật với chính mình. Bạn có thể chân thành đến mức tối đa mà vẫn làm nên chuyện.
Từ sức khỏe tinh thần tâm đến sự ra đời của MITO
Việc tôi có thể tái hiện lại phần nào cái cảm giác choáng ngợp năm 7 tuổi thông qua DPR, nhờ những người anh em này… đó là tất cả đối với tôi.
Cả cuộc đời đã nhào nặn tôi để dẫn lối tôi gặp được họ, đưa tôi vào một môi trường nơi tôi có thể hoàn toàn tập trung vào nghệ thuật. Điều đó thực sự đặc biệt.
“Tôi chỉ muốn đóng chặt cửa lại. Để tôi yên đi, tôi đã cố trốn tránh nó. Tôi sợ những gì sắp tới. Tôi vẫn chẳng biết phải đi đâu. Vậy nên, chào mừng đến với buổi trình diễn của tôi (Welcome to the show).”
Ý tưởng đó đến từ lúc tôi đang ở trong một mớ hỗn độn kinh khủng. Tôi cảm thấy như thế giới sắp sụp đổ. Tôi nhớ lúc viết bài hát đó, tôi đang trải qua giai đoạn tồi tệ nhất, những nốt trầm của cuộc đời tôi thực sự rất tệ.
Thế rồi tôi nhớ lúc đó DPR LIVE hay ai đó bước qua cửa và hỏi: “Anh ơi, anh muốn ăn hamburger không?”. Tôi kiểu: “Ừ đi thôi em”. Đó chính là sự tương phản.
Trong đầu tôi thì đang bão tố, nhưng thế giới ngoài kia vẫn cứ quay. Bạn vẫn phải đối mặt với cuộc sống hàng ngày, bạn phải chào đón nó dù thế nào đi nữa.
Và đó là điều tôi thực sự muốn chạm tới. Dù tôi có đang ở tận cùng vực thẳm, tất cả những gì tôi có thể làm lúc này là mời bạn bước vào thế giới đó cùng tôi.
Mặt lưỡng cực bên trong mình, ở Hàn Quốc người ta gọi đó là một “nhân cách” (인격) hay một “cái tôi” (자) khác. Tôi luôn tách biệt bản thân khỏi những lúc trầm cảm.
Tôi không biết đó là cơ chế tâm lý hay là thứ giúp tôi cảm thấy khá hơn vào cuối ngày, nhưng tôi luôn cảm thấy mình như đang đóng hai vai khác nhau, đặc biệt là khi tôi ở trên đỉnh cao và khi tôi rơi xuống đáy sâu.
Khi tôi ở dưới đáy, tôi lại thấy mình mạnh mẽ hơn. Tôi luôn coi con người đó là một siêu anh hùng.
Và tôi luôn muốn hiện thực hóa con người đó thành một nhân vật. MITO chính là tôi. Cái tên MITO viết tắt của “Moodswings In This Order”.
Tôi đã hình dung điều gì sẽ xảy ra nếu bạn gom tất cả những rối loạn tâm lý của thời đại này, nhồi nhét hết vào một người, nhưng người đó lại có khả năng biến chúng thành lợi thế của mình?
Hắn ta có sự tự tin này, một sức hút áp đảo. Đen tối nhưng đầy quyến rũ. Nghe thì có vẻ giống một kẻ biến thái nhân cách, nhưng tin tôi đi, không phải vậy đâu.
Đó là thứ mà tôi tin rằng mình cần. Nó là một trong những siêu năng lực của tôi. Đó là khoảng thời gian duy nhất mà tôi thực sự có thể viết nên những bài hát như Welcome to the Show.
Tôi từng nghĩ rối loạn lưỡng cực là thứ gì đó rất khó chữa khỏi. Nhưng giờ tôi đang ở giai đoạn mà tôi học cách chấp nhận và ôm lấy nó. Tôi cảm thấy như mình thực sự cần nó.
Rất nhiều người gặp khó khăn trong việc thừa nhận cảm xúc của chính mình. Tôi đã trải qua tất cả rồi. Không, tôi không ổn, và sao cũng được.
Nhưng cuối cùng thì cuộc sống vẫn tiếp diễn. Nó vẫn ở đó, ngay trước mắt bạn thôi.
![[DPR MINDSET] EP 6: THE NIGHTMARE](https://dprianvn.com/wp-content/uploads/2026/02/477296665_3870018533259835_6285962681327320205_n-1024x760.jpg)