[WEVERSE MAGAZINE] NHỮNG CÂU HỎI MÀ DPR IAN ĐẶT RA CHO CHÚNG TA

[WEVERSE MAGAZINE] NHỮNG CÂU HỎI MÀ DPR IAN ĐẶT RA CHO CHÚNG TA

DPR IAN – ca sĩ, nhạc sĩ kiêm đạo diễn MV “Shopper” của IU

Chứng rối loạn lưỡng cực, vốn thường là một chủ đề cấm kỵ trong xã hội, lại có thể trở thành nguồn cảm hứng cho các nghệ sĩ. 

Họ không cố gắng né tránh hay che giấu những vấn đề của mình, mà thay vào đó, họ đưa chúng vào vị trí trung tâm trong những nỗ lực theo đuổi nghệ thuật. 

Khi thưởng thức những tác phẩm xuất sắc được tạo ra từ đó, tôi vừa cảm thấy xót xa cho nỗi đau mà người nghệ sĩ phải chịu đựng, vừa thấy phấn khích trước một bản nhạc tuyệt vời. 

Đó thực sự là một cảm xúc đầy mâu thuẫn. Và đây chính là trường hợp đối với những sáng tạo của DPR IAN.

Được chẩn đoán mắc hội chứng rối loạn lưỡng cực từ khi còn là một thiếu niên, DPR IAN đã chọn một cách tiếp cận khác lạ để thấu hiểu và vượt qua căn bệnh này. 

Đó là nhân cách hóa sự trầm cảm và tạo ra một bản ngã thay thế.

Thiên thần sa ngã MITO chính là sự phản chiếu quá khứ và hiện tại của IAN. 

Và đây cũng là nhân vật trung tâm để anh phát hành một loạt các tác phẩm xuyên suốt năm 2021 và 2022. 

Những biến động tâm trạng do chứng lưỡng cực mà MITO trải qua chính là chủ đề cốt lõi của album Moodswings In This Order. 

Trong hành trình của MITO, vốn được ghi lại bằng âm nhạc và hình ảnh, sự rối loạn tâm thần đã được tái hiện như một tài năng vô cùng đặc biệt, tựa như một siêu năng lực.

Một bản ngã thay thế khác đã được giới thiệu trong album mới nhất của anh ra mắt vào tháng 10 năm ngoái mang tên “Dear Insanity”: Mr. Insanity

Một nhân vật hoàn toàn đối lập với MITO. 

Đây là lần đầu tiên một nhân vật khác không phải MITO trở thành tâm điểm của mạch truyện. 

Cả hai dường như là hiện thân cho hai thái cực trong hội chứng rối loạn lưỡng cực của IAN.

Về mặt thị giác, MITO, nhân vật tràn đầy đau đớn và nỗi buồn được thể hiện qua hai tông màu đen trắng.

Trong khi đó, Mr. Insanity lại rực rỡ với nhiều màu sắc khác nhau để làm nổi bật khía cạnh tươi sáng hơn. 

IAN xây dựng hai bản ngã này như những thái cực đối lập, nhưng đồng thời cũng là sự phản chiếu lẫn nhau, giống như mối quan hệ giữa Batman và Joker.

Không chỉ dừng lại ở cốt truyện và ý tưởng, những sản phẩm âm nhạc đầy màu sắc của IAN cũng là hiện thân cho những gì anh muốn gửi gắm. 

Chúng là sự hòa quyện giữa nhiều dòng nhạc như chamber pop, electronica, alternative R&B, house và Britpop.

Đồng thời biến hóa linh hoạt giữa những dàn nhạc giao hưởng và những đoạn drop điện tử sôi động. 

Thế giới nghệ thuật mà anh tạo ra vừa tinh tế, hào hứng, lại vừa mang tinh thần tự do phóng khoáng. 

Nhiều nghệ sĩ sẵn lòng bộc lộ sự yếu đuối và thể hiện bản thân đúng như những gì họ có, nhưng hiếm ai có thể biến chúng thành một điều gì đó đáng kinh ngạc và đầy cảm hứng đến vậy.

Tài năng trong vai trò đạo diễn MV cũng là yếu tố quan trọng giúp IAN trở thành người nghệ sĩ được quốc tế công nhận như ngày hôm nay. 

Anh là một ca sĩ kiêm nhạc sĩ và một giám đốc hình ảnh xuất sắc. 

Ngay cả vị trí của anh trong đội ngũ DPR – nhóm nghệ sĩ đã mang đến một luồng gió mới đầy kịch tính cho thị trường Hip-hop và R&B Hàn Quốc cũng thuộc về mảng nghệ thuật thị giác. 

Mặc dù từng ra mắt với tư cách là thành viên của nhóm nhạc K-pop C-Clown, nhưng đối với DPR IAN, hình ảnh cũng là một phần không thể tách rời trong thế giới nghệ thuật của anh, tương tự như âm nhạc vậy.

Xét về lịch sử sự nghiệp, hai lĩnh vực này (âm nhạc và hình ảnh) có tỉ trọng tương đương nhau. 

Ngoài các video âm nhạc của chính mình và các thành viên khác trong nhóm DPR, anh còn thực hiện các dự án bên ngoài.

Có thể kể đến những MV cho các ca khúc biểu tượng của anh như “No Blueberries,” “Don’t Go Insane,” “Peanut Butter & Tears,” “So I Danced,” và “Limbo.” 

Bên cạnh đó là các video cho người cộng sự trong nhóm DPR – Hong Dabin (hay còn gọi là DPR Live) như “Jasmine,” “Yellow Cab,” và “Legacy.” 

Ngoài ra, các tác phẩm như “Holup! (2016)” của BOBBY, “Body (2016)” của MINO, và “Wake Me Up (2017)” của TAEYANG cũng là những ví dụ điển hình.

Hầu hết các sản phẩm của anh đều mang tính độc bản và đầy sáng tạo. 

Với mức độ hoàn thiện về mặt thị giác trong các tác phẩm của mình, nhiều người kỳ vọng rằng anh phải có sự hậu thuẫn từ một nhà đầu tư lớn hay một hãng đĩa tầm cỡ. 

Tuy nhiên, tất cả các tác phẩm của anh đều được thực hiện một cách độc lập. 

Dẫu vậy, giả thuyết đó cũng không phải là vô lý nếu bạn xem qua video của “Peanut Butter & Tears” chẳng hạn.

Những màn chuyển cảnh từ thời thơ ấu sang trưởng thành và từ hiện tại về quá khứ. 

Kỹ thuật cắt dựng đầy cảm quan với những lớp hình ảnh chồng lấp siêu thực, cùng hiệu ứng CGI độc đáo mang hơi hướng lo-fi xuất hiện trong các phân cảnh mơ mộng khiến bạn ngỡ như mình đang lạc giữa một thế giới phản địa đàng.

Những màu sắc rực rỡ biến đổi nhịp nhàng theo bối cảnh. Tất cả tạo nên một trải nghiệm thực sự đắm chìm.

Mỗi thước phim mãnh liệt và đầy phấn khích đều được đan xen với những hình ảnh ẩn dụ về cuộc đấu tranh của IAN trong việc thấu hiểu chứng rối loạn lưỡng cực của chính mình. 

Như vậy, DPR IAN không chỉ tập trung vào phần nhìn mà còn cố gắng truyền tải mạch truyện được dệt nên trong âm nhạc thông qua ngôn ngữ thị giác.

Kết quả là, các video âm nhạc của anh thường mang tính kịch tính, ngắn gọn, mãnh liệt và đậm chất điện ảnh. 

Hãy lấy MV “Shopper” mới ra mắt gần đây của IU làm ví dụ. Nó giống như một bộ phim tội phạm pha chút nhạc kịch (musical caper). 

Bối cảnh đặt tại một cửa hàng đặc biệt bán những món đồ ma thuật, ngập tràn những phân cảnh rực rỡ sắc màu, gợi nhắc đến phong cách của các đạo diễn lừng danh như Jean-Pierre Jeunet và Baz Luhrmann. 

Trong đó, IAN vừa là người dẫn chuyện tuyên bố mở màn vở kịch, vừa là người hỗ trợ IU trộm đồ và tẩu thoát, đồng thời cũng chính là “kẻ chủ mưu” đứng sau tất cả.

Thế giới nghệ thuật của DPR IAN mang tính bao quát toàn diện và đôi khi mang hơi hướng tiên phong. 

Thay vì cố gắng chạy theo những xu hướng thay đổi chóng mặt, anh chọn làm những gì mình khao khát trong chính thế giới quan riêng biệt của mình. 

Đó cũng là một cách để anh thấu hiểu và xoa dịu chứng rối loạn lưỡng cực của bản thân.

Trong tâm điểm của tất cả những điều đó, IAN không ngừng đặt ra những câu hỏi: Ai là kẻ phản diện và ai là siêu anh hùng? 

Điều gì là tích cực và điều gì là tiêu cực? IAN không đưa ra những câu trả lời rõ ràng. 

Có lẽ, đây chính là những câu hỏi mà chúng ta phải liên tục đối mặt khi tiếp cận các tác phẩm của anh, và rồi mọi người sẽ dần chìm đắm vào âm nhạc của anh, vô thức tham gia vào cuộc hành trình tìm kiếm câu trả lời đó.

Nguồn: https://magazine.weverse.io/article/view/1082?lang=ko

Lên đầu trang